Oneshot, Truyện

[Fanfic] Gió mùa hạ đưa người đi mất


Tác giả: Cổ Nguyệt
Pairing: Võ Đình Nam/Nguyễn Thái Sơn (Cody & K.O from Uni5)
Disclaimer: Fic thì thuộc về tôi còn Nam Sơn thì thuộc về nhau.
A/N: Cập nhật cho những ai trên blog này chưa biết thì dạo này mình bị mê mấy chú bé idol Việt là Uni5 ó, xong rồi ship cặp Cody/KO aka Nam Sơn của nhóm này nà.
Fic này viết trên POV của Nam nên chọn hình Nam đăng cho nó tình :”) Enjoy ~
OST: Hanabi (Sandaime J Soul Brothers) https://youtu.be/jjMLJs27BIs

Nam vẫn còn nhớ cơn mưa đầu mùa năm ấy. Nó đứng dưới mái hiên một dãy phòng học của ngôi trường cấp ba nó sắp sửa bước chân vào, trong không khí đang lạnh dần theo độ nặng hạt của cơn mưa dẫu nó vẫn nhìn thấy ánh nắng chiều yếu ớt xuyên qua những tán cây. Mười lăm tuổi, nó bắt đầu quen dần với việc chờ đợi khi mẹ nó vắng nhà thường xuyên hơn cho những chuyến công tác. Mười lăm tuổi, khi nhiều đứa trẻ khác được cha mẹ chăm đến tận cửa phòng giáo vụ để làm hồ sơ nhập học thì nó vui vẻ đạp xe đi giải quyết các vấn đề cá nhân của mình. Mười lăm tuổi, nó học cách lựa chọn thái độ của mình khi va phải những điều không ưng ý, chọn niềm hạnh phúc thay vì oán trách mỗi khi mẹ về, chọn cảm giác tự do và vui sướng khi tự tay hoàn thành một việc gì đó mà không cần nhờ đến ai khác. Một sự mâu thuẫn bình lặng giữa hành động điềm nhiên và quan niệm gấp gáp rằng nó sẽ không có đủ thời gian trên đời nếu cứ mải để tâm và trách cứ. Mười lăm tuổi, Nam học cách cười ngay cả khi ông trời dội cho nó một cơn mưa to.

Sơn từng khen Nam cười lên giống như Mặt Trời chính ngọ, ấm áp và rạng rỡ. Nhưng nó lại chưa từng nói với anh rằng trong mắt nó, đến tận bây giờ, nụ cười của anh vẫn luôn trong vắt như những hạt mưa mùa hạ năm ấy vương vất trên tóc nó và môi anh, ngày đầu gặp gỡ. Mười lăm tuổi, Nam học cách nếm trải những ngọt ngào đằng sau nhịp đập không đều đặn của con tim.

Nam còn nhớ những cơn gió tuy thưa thớt nhưng vẫn mang hơi thở lành lạnh vào đêm cuối hạ năm ấy. Nó và Sơn nằm cạnh nhau trong căn phòng mở toang cửa sổ của anh sau một bữa cơm tối đông vui và vài ván game quen thuộc. Mười tám tuổi, nó vẫn chưa quen với việc chia xa một người thân thiết. Bố mẹ anh vẫn chào đón nó trong ngày cuối cùng anh ở Việt Nam, hệt như những bữa cơm đều đặn nó vẫn góp vui vào những ngày nhà cửa trống vắng trong suốt ba năm liền. “Sơn, hôm nay em rửa chén nha.” Ba năm rồi, nó và anh cũng đã không còn phải dùng lời nói để giải thích cho bản thân. Nam của năm mười tám tuổi, không nhỏ cũng chẳng lớn, lặng lẽ rửa từng cái chén như để kéo dài sự ấm áp đã bao bọc nó mấy năm qua, với Sơn ở bên cũng lặng lẽ lau rồi dọn.

“Học xong rồi Sơn có tính về không?”
“Xa quá, anh không nói trước được.”

Gió thổi qua làm chiếc chuông gió vang lên những tiếng kêu mong manh. Món quà đầu tiên nó tặng anh sau mấy tháng quen biết là một chiếc chuông gió vừa nữ tính vừa trẻ con, từng khiến anh bị bạn bè xung quanh trêu chọc. Nhưng nó vẫn ngự trị ở cửa sổ phòng anh suốt ba năm như thế, lanh canh điểm tô cho tiếng chí chóe mỗi khi hai anh em đấu game, và đôi khi là che giấu cho một hai tiếng rên khe khẽ lẩn khuất trong những nụ hôn của sự tò mò và những vụng trộm đắm say tuổi trẻ. Sơn nắm lấy tay Nam, nhẹ nhàng và ve vuốt, từ đầu ngón tay lan dần đến lòng bàn tay ấm áp, chầm chậm gãi gãi theo đường chỉ tay mà anh từng mân mê đến thuộc lòng. Nam chỉ nằm đó với hơi thở như ngưng đọng lại, lặng lẽ cảm nhận tiếp xúc như có như không nhưng lại gợi lên trong lòng nó từng đợt sóng trào. Kí ức của ba năm cấp ba cuộn trong đầu nó, lộn xộn nhưng rõ rệt, từ mái hiên dưới trời mưa nơi nó lần đầu nhìn thấy anh, hành lang dài đầy những người là người mà nó chẳng nhớ nổi mặt mũi của ai trừ người nó thương mến, cho đến sân khấu cuối năm khi nó cùng anh đại diện cho câu lạc bộ nhảy lên nhận giải văn nghệ, cái cách anh luồn tay vào tay nó nắm chặt rồi giơ lên cao. Bây giờ, hai bàn tay ấy lại đan vào nhau, vương vấn. Nam nghiêng đầu để thấy Sơn cũng đang nhìn nó, cánh môi đã không còn vẽ nên nụ cười như mưa mùa hạ năm nào. Những lời muốn nói chẳng biết có nên nói ra hay chăng. Nụ hôn sâu như trút xuống hàng nghìn hàng vạn lời thương, như để kìm nén tất cả những nước mắt mà nó sẽ giấu đi trong những ngày Sài Gòn vắng anh.

“Sơn đừng đi.”

“Sơn về với em.”

“Em đợi.”

Nam còn nhớ pháo hoa mùa hè năm ấy. Chẳng phải pháo hoa rực rỡ của những ngày lễ hội mà là thứ ánh sáng bùng cháy trong đêm rồi tàn lụi thật nhanh của những que pháo cầm tay. Giữa mùi cỏ thanh mát trong gió đêm, nó và anh đốt một que rồi lại một que, cảm giác rằng nếu đêm nay dài mãi, nếu ánh sáng ấy mãi mãi không bao giờ tắt, thì thật tốt biết mấy. Nam ngắm người nó thương qua ánh pháo hoa vàng rực rỡ, vừa chân thật lại vừa hư ảo, cả người nó gây gây phát sốt như thể bao nhiêu nhung nhớ của hai năm qua cũng không đốt cháy nó bằng lúc này, ngay lúc anh đang thực sự ở trước mắt nó với nụ cười mà nó yêu từ cái nhìn đầu tiên.

“Nam, anh đây.”
“Anh biết.”

Anh biết là nó nhớ anh. Hai mươi tuổi, Nam học cách cất giấu vào lòng những chần chừ, từ tốn, những ngọt ngào, mãnh liệt, những thứ nó dành riêng cho anh. Nam của mọi người vẫn là chàng trai của những bữa tiệc, vẫn là ánh nắng ban mai ngày đông, ấm áp nhưng chừng mực. Phúc ở quán cà phê nơi nó làm thêm từng nói, anh cảm thấy mọi thứ ở Nam vĩnh viễn dừng lại ở số tám. Có hai phần đâu đó trong nó anh chưa bao giờ thấy được, ngay cả vào những lúc Nam say nhất. Nó cũng chưa từng nói với anh, thứ duy nhất trên đời khiến nó nửa mê nửa tỉnh không phải là rượu mà vẫn chỉ là mùi hương phảng phất hương đất ngọt sau mưa trên cổ Sơn mỗi khi nó ôm anh từ phía sau. Hai mươi tuổi, Nam chỉ bày ra tất cả những do dự nhất và những nồng nàn nhất của nó cho riêng anh thấy, giống như cách nó muốn ôm trọn thân hình trước mắt vào lòng, không chia sẻ với bất cứ ai, không để ai thấy đôi mắt mê man và cánh môi khép hờ, ngọt hơn mật và mềm hơn nhung. Giấu đi chiếc răng khểnh xinh xinh bằng đầu lưỡi của chính nó, giấu đi đôi cổ tay nhỏ nhắn trong cái siết chặt, giấu đi tiếng rên gọi mời khiến tai nó trở nên lùng bùng và não bắt đầu xa rời lý trí. Nam chỉ muốn cất giấu tất cả những gì thuộc về anh, cả mùi cỏ dại dấy lên hăng hắc sau khi bị hai đứa đè nát.

Nhưng trên tấm màn hạnh phúc dệt nên từ ánh sáng của pháo hoa, vẫn có một sợi chỉ buồn bã khác màu len lỏi vào những góc khuất bất ngờ. Mùa hè của Sơn và nó sớm thôi sẽ chấm dứt, một ngày bên anh là một ngày gần hơn tới khoảng thời gian Nam chỉ còn lại một mình. Sợi chỉ đỏ đem theo nhớ nhung loang dần thành ích kỉ. Hai mươi tuổi, Nam ngỡ ngàng nhận ra khi ta dồn tất cả những mãnh liệt nhất lên một người duy nhất, đôi khi ta sẽ trút vào người ấy những lời đau lòng nhất. Sơn chưa bao giờ khóc, kể cả lúc này, nhưng vành mắt anh đỏ lên trong ánh nhìn tràn ngập tổn thương. Nó tự hỏi, đôi bàn tay vẫn lồng vào nhau ấy từ khi nào bắt đầu không còn khớp đến từng đường vân tay nữa? Kể từ lúc nó không thể ở bên anh những đêm chạy bài tập, nhắc anh ăn nhiều một chút, hay từ những ngày mùa đông không thấy ánh mặt trời, anh bật khóc trong cơn trầm cảm theo mùa rồi lại quệt nước mắt đứng lên, tiếp tục cuộc sống du học sinh của mình? Hai mươi tuổi, Nam chưa thể hiểu được đôi khi một cuộc tình không thể chỉ duy trì bằng tình yêu.

Nam vẫn còn nhớ ánh trăng lưỡi liềm năm ấy. Một ly rồi lại một ly, Tùng và Phúc ái ngại nhìn nó nốc hết bia rồi rượu. Trong trí nhớ chớp nhá về đêm hôm ấy, Nam mang máng nhớ đến ánh sáng lờ nhờ của mảnh trăng trên cao, xuyên qua màn mây mù chiếu xuống bộ dạng thảm thương của nó đang nằm vạ vật ngoài hiên nhà của Phúc. Nó thấy như mình đang treo lơ lửng trên mảnh trăng khuyết, níu kéo lấy thứ ánh sáng sớm thôi sẽ vụt tắt. Gió thu mơn man qua gương mặt say mèm, trong cơn say, nó mơ màng nghe thấy tiếng chuông gió mong manh.

Rồi nó khóc. Nước mắt nó theo tiếng chuông gió trong quá khứ, theo ánh trăng mờ ảo, theo cơn gió lành lạnh se sẽ, trào ra ướt đẫm gương mặt vốn rạng rỡ như một mặt trời. Nước mắt nó như vốn được gói gọn trong một chiếc bong bóng thật tốt, cứ ngỡ có thể kéo dãn ra mãi ra mãi để rồi nó nhận ra cũng giống như cuộc tình đi dần đến hồi kết giữa nó và anh, nó sẽ không thể chạy trốn những mũi kim đâm vào chiếc bong bóng ấy, đâm vào lòng nó, bùng nổ và đau đớn. Nó không thể chạy trốn một kết cục hiển nhiên, cũng không thể ngăn ánh trăng lặn dần vào màn đêm. Nam không thể cười được nữa, khi nụ cười trong vắt của người thương không còn thuộc về nó. Và rồi Nam không thể khóc được nữa, khi nước mắt cứ chảy mãi chảy mãi mà chẳng còn ai đến bên thì thầm: “Nam, anh đây. Anh của Nam đây.”

Lời hứa năm đó đã chẳng thành hiện thực.
Cơn mưa rào tuổi niên thiếu cũng đã sớm dừng.
Gió mùa hạ đã thôi không còn làm chuông gió kêu lanh canh.
Hai mươi bốn tuổi, Nam học cách vĩnh biệt thương mến.

Nam vẫn còn nhớ trận tuyết đầu mùa năm ấy. Nó rảo bước dọc những con phố nhỏ của Paris trong ánh đèn tươi sáng của mùa lễ hội, vô thức hướng về một số nhà quen thuộc mà nó đã đứng dưới khung cửa sổ ấy hằng trăm lần kể từ ngày nó nhận công tác ở đây. Cửa sổ ấy chẳng bao giờ mở nên rốt cuộc nó cũng không biết liệu người nó muốn gặp có thật sự lưu lại ở căn nhà ấy hay không. Mà bản thân Nam cũng không rõ, liệu nó có thật sự muốn đối diện với người ấy hay không.

Nam thả bộ từng bước chân trong tiếng chuông đinh đang của những đoàn hát thánh ca đang cùng nó trải qua đêm Giáng sinh. Ba nghìn chín trăm sáu mươi hai bước, xê dịch một chút, là quãng đường từ nhà nó đến khung cửa sổ chứa đựng nhớ nhung và chần chừ ấy. Hai mươi tám tuổi, Nam vẫn chưa biết cách quên đi nụ cười năm nào. Tiếng hát thánh thót ngân vang của đoàn hát thánh ca đã ở sau lưng nó thật xa, cũng như những kí ức vụn vặt của bốn năm không có anh mà Nam có cố mấy cũng không lưu giữ được.

Một trận gió thổi qua, cuốn theo những bông tuyết đầu mùa rắc lên vai áo nó trắng xoá. Và Nam bỗng nghe một tiếng lanh canh, thật nhẹ, thật xa vời, thật quen thuộc.

Một tiếng chuông gió. Đẹp như một bông tuyết tinh khiết nhất.

Ngự trị trên một khung cửa sổ đang mở giữa đêm đông Paris.

– hết.

Một suy nghĩ 8 thoughts on “[Fanfic] Gió mùa hạ đưa người đi mất”

  1. Bạn viết fic tình cảm quá ;)))) i like it
    Tuy hành 2 đứa nhưng cho kết mở mà hihi vẫn nhân đạo chán

    Gần gũi tới mức mân mê rồi thuộc lòng đường chỉ tay luôn á, nể thiệc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s